80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 TRUY TÌM KÝ ỨC


Phan_45

Một lúc sau, anh bế cô vào phòng ngủ. Cẩm Hi hàm hồ kháng nghị: "Anh muốn làm gì? Lẽ nào còn chưa đủ hay sao?" 

Anh đè cô xuống giường: "Đủ thế nào được?" 

Khi Cẩm Hi tỉnh giấc đã là buổi trưa. Căn phòng tràn ngập ánh nắng, không khí vẫn còn thoang thoảng mùi vị mờ ám. Cô quan sát người đàn ông nằm bên cạnh. Anh vẫn chưa thức giấc, một tay duỗi ngang để cô gối đầu, một tay đặt ở thắt lưng cô. Gương mặt anh cách cô rất gần, đường nét rõ mồn một. 

Cẩm Hi yên lặng ngắm Hàn Trầm một lúc rồi nghiêng người đặt nụ hôn lên má anh. Sau đó, cô lại hôn lên sóng mũi anh, tiếp theo là miệng, rồi đến cổ, cuối cùng tới lòng bàn tay. Vì không muốn làm anh tỉnh giấc nên nụ hôn của cô chỉ như chuồn chuồn lướt nước. Hôn xong, cô đang định xuống giường, nhưng cổ tay bị giữ chặt. 

"A!" Cẩm Hi kêu khẽ một tiếng, lập tức bị Hàn Trầm kéo về, nằm sấp trên ngực anh. Không biết anh tỉnh dậy từ lúc nào, một tay gối sau gáy, ánh mắt đầy vẻ biếng nhác. Chăn chỉ đắp đến bụng anh, để lộ khuôn ngực gợi cảm. 

"Thế là xong rồi à? Đêm qua anh hôn như thế nào nhỉ?" 

Cẩm Hi đẩy người anh: "Anh giả vờ ngủ đấy à?" 

Nhắc đến đêm qua, Cẩm Hi chợt nhớ đến cảnh anh hôn tỉ mỉ lên từng tấc da thịt trên cơ thể mình. Cô đỏ mặt "hừ" một tiếng: "Em làm sao có thể đọ với anh? Cứ làm như ai cũng đói khát như anh ấy?" 

Ánh mắt Hàn Trầm tối lại, anh hơi dùng sức, kéo cô nằm hẳn lên người mình. 

"Xem ra, tối qua anh chưa đủ nỗ lực?" Anh cất giọng trầm khàn. 

Cẩm Hi đâu dám chọc tức người đàn ông này, liền mở miệng nịnh nọt: "Đâu có, đâu có! Anh rất nỗ lực, đủ rồi, đủ rồi." 

Hàn Trầm cười cười, nhưng vẫn không chịu buông tay cô. Cẩm Hi thầm mắng "đồ lưu manh", ngoài miệng vẫn ngọt ngào: "Hơn nữa, anh xem, thân thể anh lớn hơn em nhiều, em hôn kiểu gì? Đến lúc nào mới xong? Chúng ta mau xuống giường, đi ăn cơm thôi!" 

Ứng với câu "tự đào hố nhảy xuống", vừa dứt lời, anh liền mở miệng: "Vậy thì em hôn một nửa đi." 

Cẩm Hi hết nói nổi. Được thôi, hôn thì hôn, sợ gì chứ? Ngắm thân hình anh, cô không thể không thừa nhận, thật ra bản thân cũng bị anh mê hoặc. Thật ra... cũng muốn hôn anh. 

Cẩm Hi trực tiếp ngồi vắt qua người Hàn Trầm. Ánh mắt anh biến đổi trong tích tắc. Anh gối cả hai tay sau gáy, nhìn cô đăm đăm. Cẩm Hi cúi xuống, bắt đầu hôn cổ anh.

"Chỗ này có gì đáng hôn đâu?" Hàn Trầm cất giọng lười nhác. 

Cẩm Hi: "..." 

Đúng là lưu manh! Cô ngồi thẳng dậy, định xuống giường, nhưng đời nào Hàn Trầm chịu buông ta. Anh lập tức ôm cô, đồng thời kéo chăn trùm kín hai người. Cho đến khi điện thoại ở đầu giường reo vang, anh mới buông Cẩm Hi, nằm xuống bên cạnh. Cô chui ra khỏi chăn, trừng mắt với anh, còn anh nở nụ cười mãn nguyện. 

Cẩm Hi với lấy di động, liếc qua màn hình rồi đưa cho Hàn Trầm: "Là Châu Tiểu Triện gọi!" 

Hàn Trầm nhàn hạ đáp: "Anh không muốn nghe. Em tự giải quyết đi!" 

Cẩm Hi tròn mắt. Người đàn ông này lúc ở trên giường đâu còn giữ dáng vẻ của thần thám, mà trái lại vừa ngang ngược, vừa lưu manh, lại còn giở thói công tử khó chiều. 

Dù sao cũng là cuộc gọi của Châu Tiểu Triện nên cô chẳng ngại mà bắt máy luôn: "Alo! Tiểu Triện đấy à?" 

Hàn Trầm đột nhiên nói xen ngang: "Bảo cậu ta, Hàn Trầm không rảnh." 

Cẩm Hi lườm anh một cái, nhưng lặp lại lời anh: "... Hàn Trầm không rảnh." 

Hàn Trầm: "Có chuyện gì cứ nói với vợ anh ấy."

Cẩm Hi: "Có chuyện gì cứ nói với vợ... Với tôi đi." Cô mắng khẽ một tiếng, "Vô lại! 

Hàn Trầm cười tủm tỉm. 

Người ở đầu kia im lặng một chút, sau đó ho khan một tiếng. Cẩm Hi trợn mắt há miệng, chưa kịp phản ứng đã nghe thấy giọng sang sảng của Tần Văn Lang truyền tới: "Cẩm Hi đấy à? Di động của tôi hết pin nên tôi lấy máy của Châu Tiểu Triện gọi." 

Cẩm Hi lập tức ném điện thoại xuống giường, chui vào trong chăn. Chứng kiến bộ dạng này của cô, Hàn Trầm cười cười, cầm di động đưa lên tai: "Đội trưởng Tần, cô ấy ở chỗ tôi... để thảo luận công việc." 

Tần Văn Lang nhất thời không biết nói gì, lắp bắp: "Thằng này... Thằng này..." Cuối cùng, anh ta vừa tức vừa buồn cười: "Công việc là quan trọng hơn cả. Hai người tạm thời đừng lộ liễu, nghe rõ chưa?" 

Hàn Trầm cười đáp: "Tôi rõ rồi." 

"Trong vụ án Tân Giai, cậu coi như cũng là một nạn nhân có liên quan. Tạm thời cậu đừng nhúng tay vào! Cho cậu nghỉ ngơi ba ngày!" 

"Vâng." Sắp xếp này nằm trong dự liệu của Hàn Trầm. Anh liếc người phụ nữ bên cạnh, đồng thời mở miệng: "Cẩm Hi cũng nghỉ ba ngày." 

Tần Văn Lang không biết nói gì hơn. 

Hàn Trầm vừa gác máy, Cẩm Hi liền chỉ tay vào người anh: "Thật quá đáng! Tại sao anh nói với Đội trưởng Tần, em cũng nghỉ phép ba ngày? Chúng ta nghỉ cùng một lượt thì không hay cho lắm." 

Hàn Trầm ôm cô, bình thản đáp: "Chẳng có gì không tốt cả. Anh vào sinh ra tử, bán mạng phá án bao nhiêu năm trời, kiểu gì Đội trưởng Tần chẳng nể mặt." 

Đầu bên kia, Tần Văn Lang nghiến răng, nghiến lợi. Thật quá đáng! Hàn Trầm vừa nhận lời anh ta sẽ không phô trương, mà chưa gì đã đòi cùng Cẩm Hi nghỉ phép, hai người định đi hưởng tuần trăng mật chắc? 

Trầm ngâm một lúc, anh ta quay về văn phòng Tổ Khiên Đen thản nhiên nói với ba người đàn ông: "Tôi cho Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi nghỉ mấy ngày tới, có nhiệm vụ khác cho họ. Các cậu hãy trực tiếp báo cáo với tôi, đừng làm phiền họ rõ chưa?" 

Buổi trưa nắng đẹp, Cẩm Hi ngồi vắt chân bên bàn ăn, đợi Hàn Trầm nấu mì. Vừa rồi, anh nói sẽ xuống bếp, khiến cô không khỏi kinh ngạc. Bình thường, hai người toàn ăn ở ngoài. Lúc cô mới dọn đến đây, nhà bếp sạch sẽ mới coóng, không dính một chút khói dầu. 

"Anh nấu được không đấy?" Cô nghi hoặc hỏi: "Nếu không thì để em nấu mì ăn liền. Riêng món này em nấu ngon lắm." 

Hàn Trầm cười cười, vỗ vào mông cô một cái, rồi đuổi cô ra ngoài. Lại đợi thêm một lát, cô chợt ngửi thấy mùi thơm thức ăn bay ra ngoài. Cẩm Hi nhảy xuống ghế, đi vào, thấy anh đang thái cà chua, tay áo sơ mi sắn lên cao, đôi tay rắn chắc đang chuyển động nhịp nhàng trên thớt, nhìn rất gợi cảm. Bàn bếp bên cạnh có hai quả trứng rán, một bát thịt băm xào. Trên bát thịt có cả ớt thái nhỏ, màu đỏ bắt mắt. 

Tuy không rành nấu nướng nhưng Cẩm Hi cũng là người biết thưởng thức. Chứng kiến động tác của Hàn Trầm, cô biết anh tương đối thành thạo khoản này. Cô liền ôm anh từ phía sau: "Nhìn có vẻ rất ngon, xem ra, em đã lược được báu vật rồi!" 

Hàn Trầm mỉm cười: "Em đừng vui mừng quá sớm, anh chỉ biết nấu mỗi món mì này thôi!" 

Cẩm Hi lè lưỡi: "Anh học ở đâu vậy?" 

"Nghe nói học từ mẹ anh. Bà nấu rất ngon." 

Nghe anh nhắc đến mẹ mình, Cẩm Hi chỉ cười cười, càng ôm chặt anh hơn. 

Đến khi nấu xong mì, Hàn Trầm dọn lên bàn, hai người ngồi đối diện nhau. Cẩm Hi đói bụng nên ăn thử một miếng, ngon đến mức cô suýt cắn phải đầu lưỡi. 

"Anh giỏi quá!" Cô cảm thán, "bị mất trí nhớ mà vẫn không quên cách làm, còn nấu ngon như vậy." 

Hàn Trầm ăn từ tốn: "Anh nghĩ, có lẽ do người nào đó trước kia thích ăn nên anh mới thành thạo." 

"Sao anh biết?" 

"Năm đầu tiên sau khi tỉnh lại, anh thường nấu hai bát mì theo thói quen. Nhưng anh chỉ ăn một bát, bát còn lại để nguội lạnh rồi đổ đi." 

Cẩm Hi ngẩn người, nhìn anh ăn mì ngon lành, trong lòng có chút xót xa. Có lẽ bây giờ đã đạt được ý nguyện, Hàn Trầm tựa hồ có chút xúc động, liền nắm tay cô: "Em thì sao? Em có cảm giác tương tự không?" 

Hả? 

Trong đầu Cẩm Hi vụt qua vô số hình ảnh, nhưng đều là cô và Châu Tiểu Triện hay Từ Tư Bạch, hay cùng các đồng nghiệp ăn uống tưng bừng... 

"Khụ..." Dưới ánh mắt thâm trầm của anh, cô miễn cưỡng mở miệng: "Có chứ. Những lúc... ăn cánh vịt, dù đã no bụng nhưng em luôn có sự thôi thúc kỳ lạ phải ăn thêm một cái. Bây giờ em mới hiểu, nhất định là em ăn hộ anh đó mà." 

Hàn Trầm nhìn cô chằm chằm, Cẩm Hi đưa mắt đi chỗ khác, cầm cốc nước uống một ngụm. 

Anh gõ gõ tay xuống mặt bàn: "Ừm, mấy năm nay anh không được ăn cánh vịt, hóa ra đều nhờ em cả." 

Cẩm Hi buồn cười, nhưng cố nhịn. Cô đặt cốc nước xuống bàn, lườm anh một cái: "Hàn Trầm em phát hiện anh rất có tố chất làm oán phu đấy. Anh là đàn ông, so đo với em làm gì chứ?" 

"Có người phụ nữ vô tâm vô tư, không nhắc tới món nợ mà cô ấy phải trả..." Hàn Trầm cười cười "Cô ấy sẽ không giác ngộ một điều, đó là phải lấy thân báo đáp." 

Cẩm Hi: "Em lấy thân báo đáp rồi còn gì?" 

"Mới có một đêm mà thôi!" Anh đáp. 

Cẩm Hi: "Hả?" 

Cái gì gọi là "mới có một đêm mà thôi"? Tối qua... sao có thể dùng một từ mà thôi để hình dung? 

Kết quả, lại nghe anh nói tiếp: "Từng ngày, từng tháng, từng năm đều ở bên anh mới gọi là lấy thân báo đáp." 

Cẩm Hi sững sờ. Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt anh sâu hun hút, còn trái tim cô rung động. Cô liền nắm lấy tay anh, nói rành rọt từng tiếng: "Hàn Trầm, em sẽ ở bên anh từng ngày, từng tháng, từng năm." 

Anh mỉm cười. Cô cũng nở nụ cười rạng rỡ, vui vẻ ăn mì. Kết thúc bữa ăn. Cô tranh đi rửa bát, còn Hàn Trầm ngồi ở sofa xem tin thời sự. Rửa bát xong, Cẩm Hi nhìn đồng hồ, mới hơn 2 giờ chiều. Cô ngồi tựa lòng anh: "Được nghỉ những ba ngày. Chúng ta làm gì bây giờ?" 

Hàn Trầm ôm vai cô: "Chúng ta về Bắc Kinh một chuyến." 

Cẩm Hi lặng thinh. Cô đã nghe Hàn Trầm nói, Tân Giai tiết lộ cô là sinh viên khóa 05 của Trường đại học Công an. Nếu điều này là sự thật, thì cô học đại học ở Bắc Kinh chứ không phải ở Sa Hồ. Mọi chuyện năm xưa, bao gồm cả việc rời xa Hàn Trầm, rất có thể đều xảy ra ở Bắc Kinh. 

Về chuyện tại sao những người xung quanh "Bạch Cẩm Hi" đều tưởng cô là cô ấy, Hàn Trầm phân tích: "Hàng xóm của Bạch Cẩm Hi kể, cô ấy còn có một người chị họ. Nếu Tô Miên và Bạch Cẩm Hi là chị em họ, diện mạo giống nhau cũng chẳng có gì lạ. Ngoài ra, cũng có thể tồn tại khả năng em hoặc Bạch Cẩm Hi đã từng chỉnh hình." 

Suy đoán này khiến Cẩm Hi không mấy dễ chịu. Đầu tiên, do không biết người phụ nữ mà cô thay thế thân phận đang ở đâu? Thứ hai, cứ nghĩ bộ mặt này có thể không phải của mình, làm sao cô thoải mái nổi? 

"Được, chúng ta về Bắc Kinh." Cẩm Hi cất giọng dứt khoát. 

Khi Hàn Trầm đặt xong vé bay chuyến ngày hôm sau, lúc từ thư phòng đi ra ngoài, Cẩm Hi đang ngồi ở sofa, ngước nhìn bầu trời, vẻ mặt đầy tâm sự. Anh tiến lại gần, kéo cô đứng dậy: "Đi thôi!" 

"Đi đâu cơ?" 

"Thực hiện lời hứa." 

Cẩm Hi hiếu kỳ: "Lời hứa nào cơ?" 

Hàn Trầm quan sát cô từ đầu đến chân: "Đi mua váy." 

Cho đến lúc lên ôtô, Cẩm Hi vẫn còn cằn nhằn: "Em không thích mặc váy đâu." 

Hàn Trầm thản nhiên đáp lời: "Nhất định em sẽ thích." 

"Tại sao?" 

Tại sao ư? Khóe mắt anh thấp thoáng nụ cười. Bởi vì người phụ nữ trước mặt anh ngày càng trùng khớp với cô gái thích mặc váy, đỏm dáng và hay làm nũng trong ký ức. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, làm sao cô không thích những bộ đồ yểu điệu thướt tha đó? 

Y như rằng. Đến khu bán đồ nữ ở khu trung tâm thương mại, Hàn Trầm đưa bộ váy dài màu đỏ cho cô: "Em có thích không?" 

Cẩm Hi liền sáng mắt: "Em thích." 

Anh lấy bộ váy dây màu xanh nước biển, vắt lên tay mình: "Còn bộ này thì sao?" 

Mắt Cẩm Hi càng sáng hơn: "Em cũng thích. Em thích kiểu dáng này." 

Cuối cùng, Hàn Trầm chọn hơn chục bộ váy cho cô, Cẩm Hi vui vẻ đi vào phòng thử đồ. Cô ngẫm nghĩ rồi quay đầu nói với anh: "Bây giờ em đã hiểu tại sao trước đây em không thích mặc váy rồi. Bởi vì Tiểu Triện chẳng làm tròn trách nhiệm của người bạn thân gì cả, gu quá chán. Gần mực thì đen, em ở bên cậu ấy lâu ngày nên mới thành ra quê mùa như thế này." 

Trong phòng thử đồ, Cẩm Hi đứng trước chiếc gương cỡ lớn. Trên người cô là bộ váy dài màu đỏ mềm mại, áo khoác ngắn màu đen. Cô tháo dây buộc tóc, xõa mái tóc dài xuống vai, thay đôi giày cao gót trong phòng thử đồ rồi ra ngoài. 

Cô nhân viên bán hàng nhiệt tình đi đến: "Chị mặc có vừa không ạ? Ôi, đẹp quá! Mau cho bạn trai chị xem đi!" 

Cẩm Hi nhướng mày bắt gặp Hàn Trầm đang ngồi ở sofa cách mình vài mét, đang nhìn cô chăm chú. Không biết là do ánh đèn hay ảo giác mà cô cảm thấy ánh mắt của anh như rực cháy một ngọn lửa. 

Trong lòng dâng trào cảm xúc ngọt ngào và vui vẻ, Cẩm Hi lại soi gương, để mặc anh ngắm mình. 

"Chị mặc đẹp quá!" Cô bán hàng cảm thán, "Không mua thì thật có lỗi với vẻ đẹp này." 

Cẩm Hi cong cong khóe môi, bình thản đáp: "Cũng tàm tạm!" Cô liếc mắt, phát hiện anh vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn mình không chớp mắt. 

Cô quay người, vừa đi về phía Hàn Trầm, vừa nói với cô nhân viên, "Để tôi hỏi bạn trai tôi đã!" Cô chắp hai tay ra sau lưng, cúi xuống hỏi nhỏ: "Anh nhìn gì mà nhập tâm thế?" 

Hàn Trầm ngẩng đầu: "Em thử nói xem?" 

Giọng nói trầm ấm của anh khiến Cẩm Hi rung lên một nhịp. Cô vừa quay người đi về phòng thay đồ, vừa đáp: "Em làm sao biết được." 

Hàn Trầm không rời mắt khỏi bóng lưng cô. Nếu hai người không rời xa... chắc cô đã có một cuộc sống rực rỡ sắc màu như thế này. Là sinh viên xuất sắc của trường cảnh sát danh tiếng nhất Trung Quốc, cô sẽ có một công việc tốt đẹp và cuộc sống yên ổn hạnh phúc trong sự yêu thương, che chở của anh, chứ không phải lăn lê ở đồn cảnh sát dưới đáy giai tầng như một người đàn ông, cả ngày giải quyết những công việc vụn vặt suốt quãng thời gian qua. 

Nhưng dù trong hoàn cảnh như vậy, cô vẫn hoàn toàn thích ứng, vẫn rất vui vẻ. Hàn Trầm cúi đầu cười, trong lòng tràn ngập tình cảm dịu dàng. Giây tiếp theo, anh đứng lên đi theo cô. 

Nghe tiếng bước chân, Cẩm Hi liền quay đầu, ngạc nhiên hỏi: "Anh đi theo em làm gì?" 

Hàn Trầm đút hai tay vào túi quần, bình thản đáp: "Chẳng làm gì cả." 

Cẩm Hi đã sớm lĩnh hội sự ngông nghênh của người đàn ông này. Cô liếc qua cô nhân viên bán hàng, rồi chui vào phòng thử đồ, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác: "Anh đừng có vào đây đấy!" 

"Anh đâu có đói khác đến mức đó." Hàn Trầm tựa người vào bức tường đối diện. 

"Vậy anh ở đây làm gì?" 

"Đợi em!" 

"Cũng không cần thiết phải đứng ở cửa chờ như thế!" 

"Anh cứ muốn chờ em ở đây đấy." Anh thản nhiên như không. 

Cẩm Hi phì cười: "Thật ra, nhiều lúc anh cũng rất kỳ cục!" 

Mua váy xong, hai người đi ăn tối. Lúc từ nhà hàng bước ra ngoài, trời đã tối đen, Cẩm Hi kéo tay Hàn Trầm: "Chúng ta đi đâu bây giờ?" 

Hàn Trầm ngẫm nghĩ rồi đáp: "Đi Anh Hồ nhé!" 

"Được ạ!" 

Anh Hồ là một trong những danh lam thắng cảnh của thành phố Lam. Hồi mới chuyển công tác đến đây, cô từng cùng Châu Tiểu Triện đi một lần. Trong buổi tối mùa thu dịu dàng như hôm nay, ngắm cảnh bên bờ hồ cũng là ý tưởng không tồi. 

Ô tô chạy dọc theo bờ hồ đèn sáng lấp lánh. Xung quanh tĩnh lặng, chỉ có vầng trăng tròn vành vạch trên đỉnh đầu, cảnh vật vô cùng đẹp đẽ và thanh bình. 

Hàn Trầm dõi mắt ra ngoài cửa xe, trông có vẻ thất thần. Cẩm Hi hỏi: "Anh nghĩ gì thế?" 

"Không có gì" Hàn Trầm cười cười, đỗ xe lại cùng cô xuống đi dạo. 

Không có gì, chỉ là có một điểm, anh cũng giống Tân Giai. Nấu mì cho cô, mua váy cho cô, đi dạo Anh Hồ, về Bắc Kinh ... Thì ra, anh cũng muốn cùng cô làm nhiều việc như vậy. 

Chương 61: Nỗi Đau Của Em - P1 

Hơn mười giờ đêm, Bạch Cẩm Hi xách mấy hộp đồ nướng, cùng Hàn Trầm đến cơ quan. Về chuyện cô mang đồ ăn đêm cho tổ Khiên Đen, Hàn Trầm không có ý kiến. Dù sao sớm muộn gì anh và cô cũng kết hôn. Cô có ý thúc làm chị dâu, đương nhiên anh tán thành. 

Cẩm Hi không nghĩ sâu xa như vậy. Cô chỉ đơn giản muốn chia sẻ món ngon với mọi người mà thôi. 

Buổi đêm tĩnh mịch, ku văn phòng vẫn bật đèn sáng choang. Hai người dắt tay nhau đi vào, thấy các thành viên tổ Khiên Đen đang bận rộn bên bàn làm việc. Cẩm Hi hơi bất ngờ khi Hứa Nam Bách cũng có mặt. Anh ta cầm tập tài liệu đừng bên Lải Nhải, đang thảo luận vấn đề gì đó. Anh ta đeo cặp kính gọng vàng, tay áo sơ mi xắn lên cao, để lộ chiếc đồng hồ và vòng hạt, toàn thân toát ra vẻ nho nhã trí thức. 

Nghe tiếng động, mọi người đều ngẩng đầu. 

“Ôi! Lão đại, Tiểu Bạch! Không phải hai người đang hưởng tuần trăng mật sao?” Châu Tiểu Triện chạy đến bên Cẩm Hi, sờ cổ cô, “Vết thương khỏi chưa chị?” 

Nghe cậu ta nói vậy, Cẩm Hi hơi xấu hổ, còn những người an ông khác không đổi sắc mặt, Hứa Nam Bách mỉm cười đầy thiện chí. 

Mối quan hệ của cô và Hàn Trầm hiển nhiên là một bí mật mà ai cũng biết. 

Cẩm Hi đưa túi đồ ăn cho Châu Tiểu Triện, “Mau ngậm cái miệng của cậu lại. Còn nóng đấy, tranh thủ ăn đi!” Châu Tiểu Triện hoan hô, tìm tờ báo trải bàn. 

Hàn Trầm đi đến chỗ Mặt Lạnh, “Công việc có thuận lợi không?” 

Mặt Lạnh đáp, “Chúng tôi đã hoàn tất việc thu thập chứng cứ ở hiện trường và tiến hành điều tra về Tân Giai. Kết quả đúng như chúng ta dự liệu.” 

Điều này có nghĩa là, hung thủ có tố chất của một sát thủ chuyên nghiệp, tìm ra hắn không phải chuyện dễ dàng. 

Hàn Trầm đã lường trước sự việc, bởi họ không phải đối phó chỉ một người, mà là cả một tổ chức. Anh gật đầu rồi quay sang Hứa Nam Bách, “Giáo sư Hứa cũng đến đây à?” 

Hứa Nam Bách nhận xâu tôm viên từ Lải Nhải, cười nói, “Nhà tôi và nhà Tân Giai là chỗ quen biết. Lần này cô ấy xảy ra chuyện, về tình về lý, tôi cũng nên góp chút sức lực.” Nhắc đến Tân Giai, ánh mắt anh ta lộ vẻ bi thương. 

Lải Nhải lập tức tiếp lời, “Giáo sư Hứa đã giúp chúng ta an ủi người nhà Tân Giai, còn làm bản báo cáo phân tích tâm lý của cô ta, giúp ích rất lớn cho công tác của tổ.” 

Cẩm Hi cười nói với anh ta, “Cảm ơn sư huynh.” 

Hứa Nam Bách gật đầu, xoay xoay chuỗi vòng hạt trên cổ tay. 

Hàn Trầm và Cẩm Hi ở lại chơi một lúc rồi ra về, Lúc xuống cầu thang, Cẩm Hi nhận được tin nhắn của Châu Tiểu Triện: Em có dự cảm, em sắp được làm cậu nuôi rồi. Dường như hai người có gì đó khác hoàn toàn. 

Cẩm Hi phì cười. Vừa định nhắn lại, “Cậu biến đi!” di động đã bị Hàn Trầm lấy mất. Anh nhanh chóng bấm hàng chữ: Khác chỗ nào? 

Cẩm Hi vội giật điện thoại về, “Đáng ghét! Anh hỏi cậu ấy làm gì?” 

Trong văn phòng, Châu Tiểu Triện đứng bên cửa sổ, dõi theo bóng hai người đang rời đi. Cậu ta không nhịn nổi, cảm thán một câu, “Họ xứng đôi thật đây!” 

Nghe cậu ta nói vậy, mọi người đều ngẩng đầu mỉm cười. Lải Nhải phụ họa, “Đúng thế, mỗi lần nhìn thấy đôi đó, tôi chỉ mong họ sớm kết hôn, hạnh phúc đến đầu bạc răng long.” Anh ta ngẫm nghĩ, lại nói, “Thật là, hoàng đế còn chưa vội, thái giám chúng ta vội gì chứ?” 

Mọi người phì cười. Mặt Lạnh nói, “Anh là thái giám thì có.” 

Lải Nhảu vả vào miệng mình, “Tôi nói sai rồi, được chưa nào? Tôi đi mua café chuộc tội. Ai muốn uống gì nào? Mặt Lạnh chắc chắn uống, Tiểu Triện là đứa trẻ ngoan nên không cần, Giáo sư Hứa có uống không?” 

Sáng hôm sau, trên chuyến bay đi Bắc Kinh, Cẩm Hi ngồi cạnh cửa sổ, ngắm nhìn mây trắng bên ngoài, có chút thấn thần. 

Hàn Trầm đặt tay lên vai cô, “Em đang nghĩ gì thế?” 

Cẩm Hi quay đầu về phía anh, thật thà đáp, “Em đang nghĩ, trước đây mình là người thế nào? Bố mẹ em là ai? Nếu bây giờ gặp lại em, liệu họ có nhận ra không?” 

Ngữ điệu của cô có vẻ buồn bã. Hàn Trầm đáp, “Em của ngày xưa hay làm nững hơn bây giờ. Mức độ thẳng thắn và thô lỗ chắc cũng như nhau cả.” 

Cẩm Hi bị anh chọc cười, “Quá đáng!” 

Hàn Trầm cười, nắm tay cô, “Bố mẹ em chắc chắn yêu thương em, mới có thể nuôi dưỡng được một cô con gái đáng yêu như vậy.” 

Cẩm Hi “ừm” một tiếng rồi trầm mặc. 

Máy bay nhanh chóng hạ cánh, hai người đi ra ngoài. Cẩm Hi quan sát dòng người phía sau, hỏi nhỏ, “Anh nói thử xem, liệu tổ chức sát thủ có bám theo chúng ta không?” 

Hàn Trầm không trả lời, kéo cô đi ra taxi. Khi taxi lái đến đường Nhị Hoàn, Hàn Trầm bảo tài xế dừng xe rồi dẫn Cẩm Hi lên chiếc xe bus chật ních người, 

Cẩm Hi hỏi nhỏ, “Tuyến xe này đi đâu thế?” 

“Nhà anh.” 

Cẩm Hi ngẩn người, “Chúng ta đi về nhà anh bây giờ ư?” 

“Không, anh tung hỏa mù thôi.” 

Xe bus dừng lại ở một trạm nào đó. Đợi mọi người xuống và lên hết, cửa xe khép lại, chuẩn bị chuyển bánh, Hàn Trầm đột nhiên cất cao giọng, “Chú tài xế, cho bọn tôi xuống!” 

Cửa xe lại một lần nữa mở ra, người tài xế cằn nhằn, “Sao không xuống từ nãy, giờ mới nói!” 

Hàn Trầm kéo tay Cẩm Hi nhanh chóng nhảy xuống đất, sau đó đứng yên quan sát chiếc xe bus. Không có ai xuống theo. 

Đợi xe bus đi xa, anh nắm tay cô đi bộ tới ga tàu điện ngầm đông đúc. Qua mấy lần như vậy, bất kể “cái đuôi” bám dai đến mấy chắc cũng bị “cắt” sạch sẽ. Một tiếng rưỡi đồng hồ sau, hai người xuất hiện ở cổng trường Đại học Công an nhân dân. 

Mùa thu Bắc Kinh, gió rất lớn, sắc trời u ám. Lối kiến trúc của trường Đại học Công an toát ra vẻ trang nghiêm, khuôn viên trường vô cùng tĩnh mịch. 

Cẩm Hi im lặng quan sát một lượt. Hàn Trầm hỏi, “Em có ấn tượng gì không?” 

Cô không nhớ cảnh vật nơi đây nhưng vẫn có cảm giác quen thuộc. 

“Em cảm thấy như kiếp trước đã từng đến nơi này.” Cô đáp. 

Trước khi tới Bắc Kinh, Hàn Trầm đã nhờ lãnh đạo Cục Công an ký giấy công tác. Hai người nhanh chóng được vào phòng Lưu trữ hồ sơ. Họ tìm một góc không người rồi đem hết tài liệu về sinh viên ngành Tâm lý tội phạm khóa 05 qua chỗ đó. 

Cẩm Hi xem một lượt. Đến khi gần xong, cô chau mày, giở lại từ đầu, nhưng vẫn không thấy tên Tô Miên. 

Cô quay sang Hàn Trầm. Anh cũng buông tài liệu, nhìn cô chăm chú. 

Cẩm Hi, “Anh đã tìm thấy chưa?” 

“Chưa.” Anh cầm tập hồ sơ khác, “Chúng ta tiếp tục xem sao!” 

Cẩm Hi gật đầu, tiếp tục lật giở tập tài liệu khác. Tâm trạng của cô ngày càng trở nên nặng nề. Cô đã xem hết ảnh chụp tốt nghiệp, ghi chép hoạt động của khóa, nhật lý công tác của thầy giáo, băng video… nhưng đều không tồn tại bất cứ dấu vết gì về một nữ sinh tên Tô Miên. TÌnh trạng của Hàn Trầm cũng tương tự. 

Hai tiếng sau, họ rời phòng Lưu trữ hồ sơ. Gương mặt Hàn Trầm không có bất cứ biểu cảm nào, trong khi Cẩm Hi cúi thấp đầu. Tới chỗ vắng người, cô hỏi anh, “Tại sao lại như vậy? Tại sao không có em?” 

Cô thật sự không ngờ, chuyến đi này lại chẳng có thu hoạch gì. Hàn Trầm nắm tay cô, cất giọng bình tĩnh, “Không có thu hoạch tức là thu hoạch lớn nhất. Nếu lời của Tân Giai là đáng tin cậy, vậy thì chuyện gì khiến hồ sơ của một sinh viên trường cảnh sát bị xóa bỏ?” 

Hai người vào nghỉ tạm ở một khách sạn gần Bộ Công an. Lúc này đã tầm chạng vạng, Hàn Trầm đi tắm trước. Khi ra ngoài, anh thấy Cẩm Hi ngồi trên giường, thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. 

Bộ dạng của cô khiến lòng anh đau nhói. Anh liền đi tới ôm cô từ phía sau, “Anh đã nhờ người điều tra tư liệu về Tô Miên thời kỳ trước khi vào đại học rồi. Sự việc còn chưa được làm rõ, em cũng đừng nghĩ ngợi nhiều.” 

Nhưng làm sao Cẩm Hi có thể không nghĩ ngợi cơ chứ? Sự việc ngày càng trở nên bí hiểm như lớp sương mù dày đặc, còn cô bị lạc trong đó, nhất thời không rõ phương hướng. Trong lòng ngột ngạt, cô gỡ tay anh ra, “Em muốn một mình đi dạo, anh cứ nghỉ ngơi trước đi.” 

Hàn Trầm lấy áo phông dài tay mặc vào người, “Anh đi cùng em.” 

“Không cần đâu!” Cẩm Hi nhanh chóng bước ra cửa, “Anh đừng đi theo em đấy.” Bây giờ cô chẳng rõ thân phận của mình, làm sao có thể hứa hẹn tương lai với anh? Cảm giác này vô cùng tệ hại. Vì vậy, cô nhất thời không muốn đối mặt với Hàn Trầm, chỉ muốn ở một mình. 

Hàn Trầm ngồi bất động theo dõi bóng lưng cô. 

Tầng dưới khách sạn là một khoảng sân nhỏ, trồng mấy cây hoa, bên ngoài là khu dân cư sầm uất. Cẩm Hi cứ thế bước đi mà không có mục tiêu cụ thể. Nhưng nghe tiếng chuông xe đạp leng keng, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng lanh lảnh và mùi thức ăn thơm phức từ nhà dân bay tới, cô có cảm giác dần từ trong sương mù quay về cuộc sống hiện thực, tâm trạng cuãng dần trở nên bình tĩnh. 


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72
Phan_73
Phan_74
Phan_75
Phan_76
Phan_77 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .